Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015

HƯƠNG TÍCH


I- SUỐI YẾN
Màn sương như lụa, núi xanh mờ
Suối Yến êm đềm chở khách thơ
Sườn núi ngoằn ngoèo lên dải khói
Chắc duyên tình tìm cõi tiên xưa
Con thuyền mải miết trong mơ
Sườn non tiếng hót chim đưa dật dìu
Mây bay cầu Hội nhìn theo
Thuyền ai xuôi ngược, mái chèo, cô em
II- THIÊN TRÙ
Tam sơn dựng một Thiên Trù
Bữa ăn bốn cõi âu lo một đời
          Người xưa chọn một dòng trôi
Nhớ loài chim yến chuyển lời nước non
          Tìm trong bia đá vàng son
Ta tìm trong mắt cháu con thời này
          Vườn bằng nghỉ trước am mây
Người vào thắp nén hương đầy khát khao
III- HƯƠNG TÍCH
          Trông lên trời một vòm con
Mờ sương trắng  khói hương còn tưởng mơ
          Cây cành dệt tấm song thưa
Khiến người trong động cứ ngờ cõi tiên
          Đường vào kẻ xuống người lên
Ngàn năm khát vọng đi tìm yêu thương
IV- TUYẾT SƠN CHƯA TỚI
          Anh chưa đến được thung mơ
Tìm người con gái năm xưa (1) rừng chiều
          Hẹn cùng động Tuyết thân yêu
Chưa nghe đàn đá(2) đã nhiều nhớ mong
          Chắc người xưa(3) chẳng yên lòng
Rừng mơ, em mãi trẻ trung với tình./.
Tháng 4/1987
ghi chú:
1,3 : Cô gái trong bài “Cô gái hái mơ” của Nguyễn Bính
2: Hồi đó có một cô gái rất xinh từ Hải Phòng lên tu ở Tuyết Sơn đánh đàn đá rất hay




0 nhận xét:

Đăng nhận xét